Tuesday, July 8, 2014

Bước Vào Mùa Chay!

Chúng ta đang bước vào Chúa Nhật  thứ nhất mùa chay . Mỗi người chắc hẵn đang cảm nhận một sự thay đổi nào đó từ môi trường xung quanh cho tới chính trong đời sống tâm linh của mình. Tôi còn nhớ rất rõ khi tôi còn là một cậu bé 6-7 tuổi. Mặc dù tôi không hiểu nhiều về ý nghĩa của mùa Chay, nhưng  tôi nhận ra ngay khi Mùa Chay đang đên gần.  Trước tiên là màu sắc trang trí trong nhà thờ. Tôi nhìn thấy màu tím ở khắp mọi nơi. Tôi cảm thấy rằng, những lời kinh ban chiều của các bà các bác thường trầm buồn và da diết hơn.  Còn ở nhà,  ba tôi đã yêu cầu cả nhà đọc kinh cầu nguyện nhiều hơn là thường lệ và  yêu cầu Chúng tôi ăn ít hơn. Thông thường, chúng tôi ăn 3 chén cơm một bữa. Trong Mùa Chay, ba đã yêu cầu chúng tôi chỉ ăn 2 chén để hãm mình hy sinh. Thông thường, tôi là một người ăn rất chậm. Tôi không thể ăn xong 3 chén cơm mỗi bữa ăn. Tuy nhiên, trong mùa Chay, tôi cảm thấy đói bụng, ăn cái gì cũng thấy ngon, và tôi còn ăn rất nhanh là khác. Tôi thường hỏi mẹ tôi chén thứ ba mặc dù biết rằng ba tôi không thích điều này chút nào cả. Mặc dù tôi không hiểu lý do tại sao ba đã yêu cầu những thay đổi như vậy trong Mùa Chay, nhưng  tôi biết  rõ một điều rằng, chúng tôi phải làm một cái gì đó đặc biệt cho Mùa Chay như cầu nguyện, hãm mình, và chống lại cám dỗ.
 
Nhớ lại và suy niệm một vài kỷ niệm thơ ấu của mình trong Mùa Chay, tôi có thể cảm nhận một phần nào đó những ngày tháng của Chúa Giêsu khi Ngài vào trong sa mạc. Chúa Giêsu vào sa mạc để cầu nguyện, ăn chay, và được thử thách bởi cám dỗ. Tuy nhiên, khác với tôi, Chúa Giêsu đã ý thức tất cả những gì Ngài đã làm. Bước chân vào sa mạc là sự lựa chọn của Ngài;  Ngài đã nhận thức được Ngài sẽ chịu đựng một mình trong thời tiết khắc nghiệt của sa mạc, thiếu thực phẩm và nước. Chúa Giêsu đã nhận thức được Ngài bước vào một nơi không  phải để tìm kiếm một sự thỏa mãn về vật chất, nhưng là một nơi Ngài có thể tìm thấy chính Ngài rõ rang hơn trong thách đố và Ơn Sủng.
 
Ngài bắt đầu cầu nguyện để kết hợp mật thiết với Đức Chúa Cha, nguồn ơn sức mạnh để vượt thắng những cám dỗ. Chúa Giêsu đã ăn chay để trải nghiệm sự đói và khát, hy sinh những nhu cầu vật chất cơ bản của con người để đạt được sự thánh thiện.  Ngay cả trong lúc cao điểm của đời sống cầu nguyện, Chúa Giêsu không né tránh sự cám dỗ; Ngài đối diện với 3 cám dỗ lớn, và cố gắng để vượt qua. Mặc dù Chúa Giê-su có thể sử dụng quyền lực của mình để bài trừ các thách đố của Satan, Ngài đã sử dụng sự khiêm tốn và kiên nhẫn của mình để chinh phục tất cả những cám dỗ.
Như chúng ta đang bước vào Mùa Chay, tất cả chúng ta đều được mời để đi vào sa mạc với Chúa Giêsu. Chúng ta hiểu rằng, chúng ta không phải đi vào một sa mạc thực sự như Chúa Giêsu đã làm, nhưng là đối diện với đời sống tâm linh của mình, nơi chúng ta có thể cố gắng sống tinh thần của người nghèo, trở nên nghèo trong đời sống vật chất  để tìm kiếm sự giàu có  trong đời sống tâm linh. Đối với những người tu sĩ, thời gian này là một thời gian tuyệt vời để thực hành sống lời khấn khó nghèo và tìm ra ý nghĩa thực sự của việc trở nên nghèo trong đời sống tu đức. Ngay cả trong cuộc sống gia đình, tất cả chúng ta đều được mời gọi xa rời những thứ sang trọng tiện nghi để đi vào sa mạc với Chúa Giêsu, nơi chúng ta có thể tìm hiểu những con người nghèo đói, cô đơn, và bệnh tật.
Đồng hành với Chúa Giêsu trong sa mạc, chúng ta biết cầu nguyện nhiều hơn để làm mới mối quan hệ của chúng ta với Thiên Chúa, để nhận ra sự cần thiết phải thay đổi và hoán cải của con tim, và đạt được sức mạnh để vượt qua những cám dỗ.  Sống tinh thần của Mùa Chay, chúng ta được khuyến khích ăn chay và cầu nguyện để thực hành nhân đức hy sinh và chia sẽ với người nghèo.
         
          Một điều chúng ta nên lưu ý rằng, khi chúng ta cố gắng sống tinh thần của Mùa Chay, chúng ta có thể gặp nhiều cám dỗ cản trở chúng ta thực hiện công việc tốt và chống lại Thiên Chúa. Cho dù chúng ta ở trong đỉnh điểm của sự thánh thiện, chúng ta vẫn phải đối mặt với những cám dỗ, có thể rơi vào trong cám dỗ, và phạm tội chống lại Thiên Chúa.
Ít hay nhiều, chúng ta có thể rơi vào tình trạng của Adam và Eva. Họ được phép vào vườn địa đàng, nơi họ đang sống trong ân sủng của Thiên Chúa, trong tình yêu Thiên Chúa. Tuy nhiên, sự cám dỗ vẫn đến, họ sa ngã và phạm tội chống lại Thiên Chúa.  Rất nhiều lần, như Eve và Adam, chúng ta muốn chiếm đoạt sự khôn ngoan của loài người, và sau đó chúng ta bị rơi vào cám dỗ. Sự khôn ngoan này không phải là Sự Khôn Ngoan của Thiên Chúa.   Thực ra, nó chính là long tự cao của con người muốn chinh phục tất cả mọi thứ, và muốn biết tất cả mọi thứ ngang bằng với Thiên Chúa.

Chúa Giêsu đã học được bài học từ Adong va Eva. Ngài không tiếp tục con đường  mưu chuộng quyền lực và lòng kiêu hãnh. Ngài có quyền, có tự do, và Ngài có thể làm tất cả các phép lạ  mà Satan đã thách đố. Tuy nhiên, khi Satan đã thử thách quyền lực và cái tôi của Ngài, Ngài đã sử dụng sự khiêm tốn và kiên nhẫn của mình để chinh phục Satan. Mùa Chay chính là lúc chúng ta học biết sự khiêm nhường, hy sinh và nhẫn nại để vượt qua những cám dỗ về quyền lực, ích kỷ, và tính tự kiêu tự mãn. Vì vậy, chúng ta cầu xin Chúa ban cho chúng ta sức mạnh của sự khiêm nhường để nhận ra những điểm yếu và hạn chế của chúng ta. Đặc biệt, chúng ta luôn biết rằng chúng ta cần Ơn Sủng của Thiên Chúa mọi nơi mọi lúc trong cuộc sống của chúng ta.
Hôm nay, một lần nữa, chúng qui tụ nơi  bàn tiệc Thánh Thể để tìm kiếm những của ăn để nuôi dưỡng tâm hồn, chúng ta tạ ơn và chúc tụng Thiên Chúa vì Mùa Chay này là một cơ hội nữa để chúng ta làm mới lại mối quan hệ của chúng ta với Thiên Chúa và củng cố đời sống tinh thần của chúng ta thông qua cầu nguyện, ăn chay, và xa rời cám dỗ. Trong khi thực hành những nhân đức này, chúng ta hy vọng sẽ tìm thấy Mùa Chay năm này thật là ý nghĩa và thánh thiện đối với mỗi người chúng ta. Amen!

Môn Đệ Giê-su!

Trong năm vừa qua, thế giới đã xảy ra 2 sự kiện rất lớn gắn liền với 2 con người rất nỗi tiếng.  Sự kiện thứ nhất đó là cái chết của vị tổng thống Venezuela, Hugo Chavez. Ông đã được vinh danh bởi biết bao người dân Venezuela. Phe ủng hộ ông đã đến cầu nguyện và xót xa tiễn đưa một vị lãnh đạo quốc gia vừa có tài vừa có đức. Trong suốt thời gian đương nhiệm, ông đã có nhiều chính sách để nâng cao mức sống của người dân nghèo; và tỉ lệ nghèo đói trong quốc gia đã giảm từ 48.6% năm 2002 xuống 29.5% trong năm 2011. Tuy nhiên, ông đã bị rất nhiều người chỉ trích và lên án rằng, ông là người đã làm sụp đổ hoàn toàn hệ thống chính trị quốc gia từ thể chế cộng hòa sang thể chế xã hội; và đã gây chia rẽ trong đảng phái chính trị cũng như cấu kết với những đảng phái xã hội khác.

Sự kiện lớn thứ 2 đó là Giáo Hội công giáo đã bầu chọn được một vị Tân Giáo Hoàng, ĐTC Phanxico đệ nhất. Hàng triệu người Công Giáo và không Công Giáo đã hướng về Vatican với tràn trề hy vọng một Tân Giáo Hoàng tài giỏi và thánh thiện để dẫn dắt con thuyền Giáo Hội và ảnh hưởng lớn lao cho công lý và hòa bình của toàn thế giới. Hàng loạt tin tức và bình luận trong những ngày gần đó cho thấy rằng, mọi người cho dù Công Giáo hay không Công Giáo rất là hài lòng với cuộc bầu chọn lần này. Một vị Tân Giáo Hoàng khiêm nhường, có lối sống giản dị và rất quan tâm tới người nghèo. Khi còn là một Hồng Y, Ngài chọn sống đơn giản trong một căn hộ bình thường; Ngài tự nấu ăn cho chính mình và đi làm việc bằng xe bus. Ngài quan tâm và viếng thăm người nghèo và người bệnh tật thường xuyên. Tuy nhiên, Ngài vẫn đang bị chỉ trích và buộc trách nhiệm bởi một số người Á Căng Đình. Khi ngài còn là Đức Giám Mục của thủ phủ Buenos Aires, ngài đã không lên tiếng để bảo vệ 2 lm Dòng Tên khỏi bị tù đày và tra tấn, khi họ lên tiếng chống đối chế độ độc tài của chính quyền lúc bấy giờ.

Qua 2 sự kiện này, chúng ta tự hỏi rằng, tại sao lại có những chống đối như thế? Chúng ta thấy một điểm chung giữa 2 Vị lãnh đạo này: họ vừa là nhà đại diện cho tôn giáo và cũng là đại diện cho một thể chế chính trị. Cho nên, họ luôn có những phe ủng hộ và những phe chống đối. Vậy, dưới cái nhìn của một người công giáo, chúng ta phải sống và hoạt động như thế nào để chứng tỏ là chúng ta đang sống đức tin công giáo một cách sâu sắc, chứ không phải chỉ là một nhà hoạt động xã hội đơn thuần. Tôi xin mượn đại ý của ĐTC trong bài giảng đầu tiên của Ngài để trả lời cho câu hỏi này. Trong mọi việc chúng ta làm, chúng ta phải tuyên xưng và loan truyền Đức Giê-su Ki-tô là con của một Thiên Chúa sống động. Trong mọi việc chúng ta làm để tuyên xưng Đức Ki-tô, chúng ta phải vác lấy chính thập giá của mình. Nếu chúng ta tuyên xưng DKT mà không ôm trọn thập giá thì chúng ta không phải là môn đệ của Chúa; chúng ta chỉ đơn thuần thuộc về thế gian.

Thông điệp Tin Mừng cho chúng ta thấy rằng, trong vai trò của Chúa Giê-su, Ngài vừa là đại diện cho tôn giáo với lòng nhân từ, xót thương, và tha thứ, nhưng Ngài cũng là người học thấu đáo về luật Môi-sê và giảng dạy khắp nơi về luật này. Những nhà luật sĩ đã mang tới cho Ngài một người đàn bà ngoại tình và yêu cầu ngài xét xử. Họ luôn chống đối Ngài và muốn đưa Ngài vào thế khó xử để rồi lên án và tố cáo người.

Chúng ta thấy rõ rằng, không phải vì sự kích động của thế lực chính trị, mà Chúa Giê-su đã xử phạt ném đá ngay người phụ nữ ngoại tình. Tuy nhiên, Ngài đã tỏ lòng yêu thương và tha thứ cho người đàn bà ngay từ cái nhìn đầu tiên. Ngài đã tuyên xưng cho chúng ta một Thiên Chúa sống động đang hiện diện, một Thiên Chúa đầy lòng xót thương và một Thiên Chúa vị tha. Vâng! Giê-su đã ôm trọn cây Thánh Giá của mình khi Ngài đối diện với thực trạng này. Ngài có thể bị buộc tội là chống lại luật Mô-sê. Ngài có thể bị xem thường là một người không biết luật. Ngài có thể nhận lãnh cái chết nếu như Ngài xử người đàn bà này vô tội.

Với một câu nói đơn giản nhưng đầy ơn khôn ngoan, “Ai trong các ngươi sạch tội, hãy ném đá chị này trước đi”, Chúa Giê-su đã vạch ra cho đám đông thấy chính cây thánh giá của họ. Tội lỗi, vô tâm, ganh ghét, bảo thủ là những cây thánh giá to lớn của họ. Họ có thể là những nhà làm luật và hoạt động chính trị, nhưng không thể là môn đệ thực sự của Thiên Chúa. Bởi vì họ không loan truyền một Thiên Chúa yêu thương và Tha thứ. Họ không muốn mất công, mất thời gian, và danh dự để đứng về phía những người bị xã hội đàn áp.

Tôi càng thấy lời của ĐTC thật quá sâu sắc, nếu chúng ta không vác lấy thập giá của chúng ta để tuyên xưng Đức Giêsu Kitô, chúng ta chỉ đơn thuần là con người của thế gian. Lời của thánh Phao-lô trong thư gửi tín hữu Philipphe quả thật đã chứng thực điều này: “Tôi coi tất cả mọi sự như thua thiệt trước cái lợi tuyệt vời là được biết Đức Giêsu Kitô, Chúa tôi... không phải do sự công chính của tôi dựa vào lề luật, nhưng do sự công chính bởi tin Đức Giêsu Kitô: sự công chính bởi Thiên Chúa là sự công chính bởi đức tin để nhận biết Người và quyền lực phục sinh của Người.”

Trong cuộc sống, rất nhiều lần chúng ta rơi vào tình trạng khó xử như chúa Giê-su hôm nay. Chúng ta không biết nên dựa theo lý trí luật lệ hay là dựa vào tình cảm và mối quan hệ của ta để xử lý. Đôi lúc chúng ta tổn thương nặng nề lẫn nhau bởi vì chúng ta buộc phải dùng luật lệ để giải quyết. Có những mối bất hòa không thể hóa giải vì luật lệ và nội quy hết sức tàn nhẫn, đã đưa người khác vào bước đường cùng của cuộc đời. Một số người trong chúng ta là người Công Giáo làm việc trong những cơ quan và trụ sở, phải rõ ràng trắng đen với chính sách và luật lệ. Lương tâm của chúng ta áy náy bởi vì việc sử dụng luật lệ đôi lúc đi ngược lại đức tin Công Giáo của chúng ta.

Hôm nay, một lần nữa, chúng ta nhìn lại mẫu gương Chúa Giê-su đối xử với người phụ nữ ngoại tình, chúng ta thấy sự quả quyết của thánh Phao-lô trong việc tuyên xưng niềm tin vào vị Thầy Chí Thánh, chúng ta nên học và xác tín cùng với ĐứcTC Phanxico rằng, tất cả mọi việc chúng ta làm là để tuyên xưng Đức Giê-su Ki-tô với tâm hồn sẵn sàng vác cây thánh giá của sự hy sinh, thiệt thòi, và mất mát. Nếu chúng ta không vác Thánh giá, nói như ĐTC, cho dù chúng có là các Đức Giám Mục, linh mục, Đức Hồng Y, hay Đức Giáo Hoàng, nhưng chúng ta vẫn không phải là những môn đệ của Chúa.

Phải Chăng Tội Lỗi Đã Làm Ngài Giận Dữ?

Thông thường, khi có những thảm họa xảy ra cho con người, chúng ta thường liên tưởng đến vấn đề tội lỗi: có phải con người đã làm gì để xúc phạm tới Chúa và làm Ngài giận dữ? Chẳng hạn tại Brazil, một vụ hỏa hoạn rất lớn đã xảy ra và làm thiệt mạng gần 300 người chỉ trong vòng 1 đêm. Nơi đây là một Vũ Trường có sức chứa tới 5000 người, một điểm vui chơi giải trí rất nỗi tiếng cho thanh niên nam nữ Brazil. Đối với văn hóa Brazil, việc đi đến vũ trường để nhảy nhót, hút thuốc và uống rượu với bạn bè thì không phải là điều xa lạ với giới trẻ. Theo tôi hiểu, trong lối suy nghĩ của con người Brazil, việc vui chơi giải trí này không có gi là xấu xa quá đáng hay trụy lạc. Tuy nhiên, sau vụ hỏa hoạn, có một bài viết cho rằng, cái chết của những người trẻ tuổi này là một hình phạt của Thượng Đế bởi vì họ đã ăn chơi trác táng và trụy lạc.

Tin mừng Thánh Luca tường thuật rằng những người Galileo đã từ chối nộp thuế lên Hoàng Đế Roma bởi vì họ cho rằng họ là con người của Thiên Chúa; họ không thể nộp thuế cho người ngoại bang, tức là người Roma lúc bấy giờ. Tin này được loan truyền khắp nơi tại Gierusalem và trong đền thờ, đã gây phẩn nộ tới quan Hoàng Đế Roma. Chính Philato đã giết hại những người Galileo này khi họ dâng của lễ trong đền thờ. Và máu của họ đã hoà lẫn với của lễ hy sinh dâng lên đền thờ. Một số người thời bấy giờ đã kể câu chuyện này với Chúa Giesu, và họ cũng nghĩ rằng những người Galileo bị giết hại bởi quan Philato là vì họ mang trọng tội. Cái chết của họ là do tội lỗi gây ra. Nhưng chúa Giesu đã nói với họ rằng: “Các ngươi tưởng rằng mấy người xứ Galilê bị ngược đãi như vậy là những người tội lỗi hơn tất cả những người khác ở xứ Galilê ư? Ta bảo các ngươi: không phải thế. Nhưng nếu các ngươi không ăn năn hối cải, thì tất cả các ngươi cũng sẽ bị huỷ diệt như vậy.”

Câu nói của Chúa Giesu chứng tỏ cho chúng ta một điều rằng: không phải Thiên Chúa đã trừng phạt chúng ta bởi vì chúng ta là kẻ tội lỗi. Thiên Chúa là Đấng xót thương luôn cho chúng ta một cơ hội để giải thoát chúng ta khỏi tội lỗi và cho chúng ta được sống trong Ân Sủng của Ngài. Như Chúa nói với Môi-sê nơi bụi gai rằng: “Ta biết nỗi đau khổ của chúng, nên Ta xuống cứu chúng thoát khỏi tay người Ai-cập và đưa ra khỏi đất ấy đến miền đất tốt tươi rộng lớn, đất tràn trề sữa và mật.”

Chúng ta thừa nhận một thực trạng rằng: ai trong chúng ta, ít hay nhiều, cũng xúc phạm tới Chúa cách này hay cách khác. Nếu Chúa trách tội chúng ta mà luận phạt, thì không ai có thể xứng đáng trước mặt Chúa cả. Chúa luôn luôn thương xót chúng ta, cho dù con người đã phản bội Ngài qua nhiều thế hệ khác nhau: từ thời Adong Eva thất sủng, con người xây tháp Babel lên tới trời, con người thờ ngẫu tượng trong sa mạc, và con người đã giết Con Thiên Chúa. Tuy nhiên, Thiên Chúa đã kiên nhẫn đồng hành với chúng ta qua bao năm tháng của cuộc đời, để chờ đợi chúng ta quay trở lại với Ngài, ăn năn hối cải, và đổi mới trong tâm hồn. Thiên Chúa đối với chúng ta như là người Cha Nhân Hậu, luôn giang rộng vòng tay để chờ đợi người con hoang đàng quay trở về và ôm trọn người con vào trong lòng. Cho nên, với Thiên Chúa, ai trong chúng ta cũng có thêm một cơ hội nữa để làm lại cuộc đời và để trở thành một người con cái trọn lành của Chúa.

Tôi nghĩ, sẽ có rất nhiều người trong chúng ta đồng ý với nhau rằng, mùa chay chính là một cơ hội cho chúng ta đổi mới tâm hồn. đó là một cơ hội của Chúa cho những ai đang quá bận bịu với cuộc đời, lo công ăn việc làm, lo địa vị trong xã hội, lo nhà cửa, và trăm thứ lo khác. Đôi lúc, chúng ta quên đi những giá trị căn bản của gia đình, quên bổn phận với Chúa và với tha nhân. Mùa chay là một cơ hội để chúng ta sống chậm lại để nhìn lại chính mình trong tương quan với Chúa và tha nhân. Hai chữ “Mùa Chay” trong tiếng Anh là Lent, xuất phát từ tiếng Latin là Lento, có nghĩa là slow, là chậm lại. Chúng ta được mời gọi sống chậm lại để trân quý những khoảnh khắc hiện tại mà chúng ta đang có: những khoảnh khắc thiêng liêng kết hiệp với Chúa trong kinh nguyện và Thánh Lễ, những khoảnh khắc chia ngọt sẻ bùi trong đời sống vợ chồng, những khoảnh khắc quý giá trong việc quan tâm và giáo dục con cái. Khi chúng ta sống chậm lại là chúng ta chia sẻ thời gian của chúng ta với người khác, và con cái của chúng ta rất cần những điều này. 

“Một người đàn ông đi làm về muộn, rất mệt mỏi và căng thẳng. Cậu bé con mới lên 7 đang đứng đợi người cha yêu dấu trở về nhà ở cửa ra vào. Khi nhìn thấy cha, cậu bé lại gần, ôm lấy và rụi đầu vào người cha. Bất ngờ cậu bé hỏi: “Bố ơi, mỗi một giờ bố làm ra bao nhiêu tiền?” Người đàn ông cũng nói cho cậu bé biết rằng mỗi giờ ông chỉ kiếm được 20 đô. Cậu bé con suy nghĩ một lúc rồi ngập ngừng: “Bố ơi, bố có thể cho con vay 10 đô được không ạ? Người cha lúc này trở nên tức giận không kiềm chế nổi mình. Ông nghĩ rằng con mình lại muốn vòi vĩnh những thứ đồ chơi xa xỉ hay một thứ gì khác mà ông phải đánh đổi hàng giờ làm việc mệt nhọc mới có được. Ông mắng con và đuổi no về phòng. Cậu bé mắt ươn ướt khi thấy thái độ giận dữ của cha, cậu lầm lũi đi lên phòng. 1 tiếng sau, người cha cảm thấy đã nguôi giận phần nào và bắt đầu suy nghĩ về những lời nói của đứa con. Ông nghĩ chắc hẳn phải có việc gì quan trọng lắm thì cậu mới xin ông 10 đô như vậy vì chưa bao giờ cậu bé hỏi xin tiền. Người cha lặng lẽ đi lên phòng đứa con và gõ cửa. Người cha chậm rãi: “Bố nghĩ rồi, có lẽ bố đã hơi nóng. Bố đi làm cả ngày nên mệt quá. Bố cài 10 đô của con vào cánh cửa rồi nhé!” Cậu bé lao ra cửa, nhìn bố, mỉm cười. Cậu chạy vào phòng, lật gối lên và mang ra cho người bố 1 xấp tiền lẻ và hào hứng: “Bố ơi, bây giờ thì con có đủ tiền rồi.” Người cha nghiêm khắc nhìn con, ông gằn giọng: “Tại sao con vẫn muốn bố cho tiền trong khi đã có?” Đứa con ngây thơ: “Vì con chưa đủ tiền mà.”Nó nhanh nhảu: “Bố ơi, giờ con đã có đủ 20 đô rồi. Bố ơi, con có thể mua được 1 tiếng làm việc của bố. Mai bố nhớ về nhà sớm hơn 1 tiếng ăn cơm với con nhé!” Người cha sững lại, cố kìm dòng nước mắt. Ông ôm cậu bé vào lòng và nói: “Bố thực sự xin lỗi con trai yêu quý!””

Câu chuyện xúc động cho chúng ta thấy rằng, chúng ta phải biết sử dụng cơ hội chúa cho để thay đổi cách nghĩ, cách sống: sống chậm lại, nghĩ khác đi, và yêu thương nhiều hơn. 

Và tôi tin rằng, cho dù chúng ta có bị giam cầm trong tội lỗi hoặc bị bế tắc trong cuộc sống, Chúa vẫn không bao giờ đóng hai cánh cửa cùng một lúc cả! Nếu cuộc đời có đối xử tệ bạc và khóa chúng ta lại bằng cửa trước, thì Chúa luôn hé mở một cửa sau cho chúng ta thoát ra. Cho nên chúng ta phải luôn tin rằng Chúa luôn cho chúng ta một cơ hội nữa. Có lẽ, một vài người trong chúng ta cũng đã cảm nghiệm sâu sắc rằng, khi chúng ta bị bế tắc giữa biển nước bao la và màn đêm đen kịt, hải hùng trùng trùng điệp điệp, chúng ta tưởng rằng Chúa đã đóng cánh cửa cuộc đời của chúng ta. Nhưng không, Chúa đã hé mở một cánh cửa khác để chúng ta được trôi dạt vào bến bờ của sự bình yên và tự do.

Giáo Hội đã cho chúng ta rất nhiều cơ hội để được hòa giải với Chúa và đổi mới trong tâm hồn. Qua bí tích sức dầu bệnh nhân, chúng ta được chữa lành và cũng có thể là cơ hội cuối cùng để chúng ta ăn năn sám hối. Trong mùa chay, chúng ta được mời gọi đến với bí Tích giải tội, nơi mà Chúa cho chúng ta một cơ hội để làm một con người mới, được sống dồi dào trong ân sủng và bình an của Ngài.